Đăng vào September 10, 2010 lúc 3:30pm — 0 Comments 0 Likes
Ngày đó...anh nhận em làm “em”, và em nhận anh làm “anh”. Giả vờ cười hạnh phúc nhưng sao cảm nhận được nỗi buồn thăm thẳm. Em không biết đâu, anh cũng không biết, anh và em, không hiểu, không thể hiểu hay tại không muốn hiểu.
Ngày đó...ta nhận nhau, hiểu nhau, và cũng bắt đầu nhớ nhau. Mỗi lần nghĩ tới anh là tim em lại nhói lên. Em thấy lạ khi mỗi lần như thế
Ngày đó...nếu ta không nhận…
Tiếp tụcĐăng vào September 10, 2010 lúc 3:12pm — 0 Comments 0 Likes

Ngày anh đến rồi chợt vụt đi như một giấc mơ nhỉ. Ngày ấy, anh đến với em như thoáng qua. Và ra đi chỉ để lại cho em một nụ cười. Nghĩ lại, em bậc khóc làm sao. Chính nụ cười ấy làm em xao xuyến. Em đã từng nghĩ, sẽ không ai có thể làm anh xa em, không ai !!
Rồi một ngày, ngày đầu tiên của mùa…
Tiếp tụcĐăng vào September 7, 2010 lúc 3:30pm — 0 Comments 0 Likes
Em hay tự hỏi liệu có ai lo lắng cho em khi bỗng dưng mình mất ngủ một đêm.
Em vẫn luôn tìm kiếm cho mình một người có thể khiến em cười thật tươi để em quên đi cơn đau quen thuộc.
Em biết mình thật nóng vội, không bao giờ đủ kiên nhẫn để làm những việc dài lê thê.
Em chẳng tin trên đời này tình yêu là tất cả.…
Tiếp tụcĐăng vào September 7, 2010 lúc 3:00pm — 0 Comments 0 Likes

Sáng sớm, trời cứ lạnh gai người.
Nắng hanh hao xuyên qua ô cửa sổ nhỏ khép hờ, lọt qua các nhành lá cỏ khô còn ướt sương đêm.
Chợt bâng khuâng, lòng khắc khoải: ''có những ngày nắng cũng mang đến nỗi buồn không kém gì những chiều mưa''.…
Tiếp tục© 2012 Created by Nam.