BỐ TÔI VÀ JAKE

Bố tôi và Jake là hai người bạn không thể tách rời nhau được.

Tất nhiên, bố tôi yêu gia đình mình. Bố tôi dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho gia đình. Còn với Jake, có một mối gắn kết nào đó giữa bố với chú chó này mà gia đình tôi cũng thấy khó hiểu. Đó là một mối liên hệ chắc chắn và mãnh liệt hơn hẳn là giữa người chủ và một chú cún cưng. Đó là một tình bạn chân thành.

Mỗi tối, chính xác như đồng hồ, bố tôi về nhà lúc 6h tối, cởi giày, treo áo khoác trong khi Jake lăng xăng chạy đi chạy lại, đuôi vẫy ríu rít. Rồi chú cún sẽ được “thưởng” khi bố tôi cúi xuống, xoa vào tai nó và rút trong túi ra một chiếc bánh quy cho nó. Chú chó sẽ tỏ ra hết sức biết ơn, và ngay lập tức chạy vào phòng bố mẹ, ngậm đôi dép đi trong nhà của bố tôi - cẩn thận như ngậm quả trứng – và đem đến đặt ngay ngắn dưới chân chiếc ghế bành lớn của bố.

Khi bố tôi đã xỏ dép vào chân, Jake mới yên tâm đi vòng quanh cho đến lúc nó tìm được một chỗ thích hợp bên cạnh ghế của bố. Luôn luôn là cùng một chỗ, nhưng chú cún hôm nào cũng có thói quen chạy vòng vòng làm như là cân nhắc lắm truớc khi chịu nằm xuống.

Sau chương trình thời sự trên TV, Jake sẽ tìm chỗ của mình bên cạnh bố tôi lúc cả nhà ăn tối. Jake không bao giờ xin thức ăn như nhiều chú chó khác. Nó chỉ nằm im lặng, gối đầu lên bàn chân bố cho đến khi bố ăn xong, rồi nó mới đi ăn phần của mình. Trong khi bố tôi xem báo, Jake lại loanh quanh bên cạnh. Và ngay khi bố tôi đặt tờ báo xuống thì Jake đã chờ sẵn, miệng ngậm sợi dây buộc, chờ bố tôi dẫn đi dạo buổi tối. Dù thời tiết thế nào, “hai người bạn” vẫn đi ra ngoài, dành một khoảng thời gian ở bên cạnh nhau.

Thế rồi vào một ngày không may của năm ngoái, một tài xế xe tải say rượu đã lấn đường xe của bố tôi. Bố tôi đã cố gắng hết sức để tránh, nhưng không kịp. Bố ra đi vào đêm hôm đó. Gia đình chúng tôi mất đi người đàn ông mà chúng tôi cùng yêu quý nhất – và điều đó thực sự quá khó khăn. Nhà chúng tôi không có trẻ con để phải nghĩ cách giải thích cho chúng. Nhưng có Jake.

Chú chó tội nghiệp không thể hiểu tại sao bố tôi không về nhà như thường lệ. Nó đợi ở cửa vào lúc 6h tối hằng ngày, trong suốt một tháng trời. Bố tôi không bao giờ về để xoa tai nó nữa. Không có ai để nó chạy tới chạy lui và vẫy đuôi nữa. Tôi dẫn nó đi dạo mỗi tối, nhưng nó chỉ ngồi ở ngoài cổng, quan sát và chờ đợi. Jake ăn rất ít. Nó không bao giờ nằm ở gần bàn ăn nữa. Tôi cố gắng giúp Jake bằng cách thỉnh thoảng đặt quần áo cũ của bố lên chiếc ghế bành lớn mà bố vẫn ngồi, nhưng bây giờ Jake chỉ thích ngủ bên cạnh cửa. Rất nhiều đêm, Jake nằm hướng mũi về phía cửa, rên rỉ như khóc trong giấc ngủ. Những lúc đó, tôi thấy tim mình như tan vỡ.

Đến đúng một năm ngày mất của bố tôi, gia đình chúng tôi vẫn chưa vượt qua được nỗi đau. Mẹ tôi không nấu nướng. Chúng tôi không muốn ăn. Tất cả chúng tôi đều thấy vắng vẻ và cô đơn.

Thế rồi đột ngột, đúng 6h tối, Jake nhảy bật lên và chạy lao ra cửa. Nó chạy qua chạy lại, vẫy đuôi, kêu líu ríu như một chú cún con, đầy vẻ hân hoan. Nó dụi đầu vào cửa, rồi chạy lên phòng bố mẹ tôi, ngậm lấy đôi dép đi trong nhà của bố, lại lao xuống và đặt ngay ngắn ở chân ghế bành bố vẫn ngồi. Jake lại chạy vòng quanh vài vòng, cho đến khi nó tìm được “đúng chỗ”, và nằm xuống.

Chúng tôi không mấy ngạc nhiên, chỉ nghĩ rằng Jake tội nghiệp đôi khi chắc “không bình thường” vì quá nhớ bố tôi. Có thể những buồn bã của nó đã khiến nó thực hiện lại những thói quen cũ. Nên tôi để nó nằm yên một lúc.

Đến gần giờ đi ngủ, tôi cúi xuống xoa đầu Jake và định thì thầm vài lời âu yếm với nó.

Khi làm như vậy, tôi mới nhận ra rằng bố tôi đã trở về và đón người bạn trung thành của mình để cả hai lại có thể ở bên cạnh nhau. Jake không dậy nữa. “Hai người bạn” đã lại thực hiện chuyến đi dạo quen thuộc với nhau rồi.

Views: 0

Gửi Cảm Nhận

Bạn phải là thành viên mới có thể gửi cảm nhận

Join GocRieng.NET

Web Hay


© 2012   Created by Nam.

Danh Thiếp  |  Report an Issue  |  Terms of Service