Có ai iu thơ tình hôg nào...welcom...hiii

 


 


NHỚ!

Lạ quá ! Không hiểu vì sao
Ðứng trước em anh lạnh lùng đến thế ?
Nhưng anh đi rồi mình anh với bóng lẻ
Mới thấy mình khẽ nói : Nhớ làm sao ?!
Chúng nó cứ bảo nhớ là yêu
Còn anh thì không biết nữa
Tình yêu với anh sao kỳ lạ thế
Lúc xa rồi mới thấy mình yêu !
Tình yêu đến nào ai có biết
Tình yêu đi nào ai có hay ?
Theo thời gian, trái đất nó cũng quay
Tình yêu đến, tình yêu đi ...nào ai có biết

-:-:-:-:-:-:-:-:-:-:-:-:-
Qua mùa thu...rồi mùa thu trở lại
Anh lá bay về tận tháng năm nào
Em ở lại với bụi mưa rơi vãi
Cúi xuống tìm, đâu những bước chân nhau





  • Khi người ta không còn yêu nhau nữa

  • Khi người ta không còn yêu nhau nữa.

    Câu hỏi thăm cũng đã trở nên thừa,

    Sự quan tâm nay trở thành khó chịu

    Như sợi dây nào níu giữ cánh diều bay…

     

    Khi người ta không còn yêu nhau nữa

    Kỷ niệm qua như gió cuối chân trời

    Mười năm hẹn, vàng theo mùa hoa cải

    Để con bướm vàng, ai đó rong chơi.

     

    Khi người ta không còn yêu nhau nữa

    Con đường quen xa ngái đến lạ lùng

    Người không tới, hay đi hoài không tới

    Giọt mưa chiều rơi xuống giữa mông lung.

     

    Khi người ta không còn yêu nhau nữa

    Nụ cười xưa, nay gượng gạo mất rồi

    Đôi mắt nhìn không còn men sóng sánh

    Bên cạnh một người mà cứ dõi xa xôi.

     

    Khi người ta không còn yêu nhau nữa

    Duyên nợ, số trời, người lấy để biện minh

    “Mình không hợp,thôi chia tay người nhé?

    Rồi mai sau, gặp người khác hơn mình”.

     

    Khi người ta không còn yêu nhau nữa

    Cứ tự nhủ mình phải cứng cáp đứng lên

    “Người đổi thay đâu phải người có tội

    Can cớ gì mà nghĩ Nhớ hay Quên?”



Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu

Nhưng không phải yêu nhau,

mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái

Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa.


Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa

Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc

Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em


Anh rồi cũng chẳng còn ghen,

Những chỗ không anh em diện màu áo mới.

Tại đường phố đông người

Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.



Có thể một ngày em mặc áo cô dâu

Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể

Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ

Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...



Giông bão đi qua ô cửa màu xanh

Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ

Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả

Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.



Có bao nhiêu sao sáng trên đầu

Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất

Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích

Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...



Em nghe lại những bản tình ca

Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế

Vẫn say mê như chưa hề cũ

Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau.?





 




Con Đường Em Chọn

Bởi có những con đường chẵng thể giao nhau....
Nên hạnh phúc em mơ...không bao giờ có thật
Em sẽ đi con đường mà em đã chọn....
Biết là buồn nhưng phải cố bước đi.....

Chuyện ngày xưa một thời ai chẵng có

Lá xa cành đâu phải bởi mong manh

Khi e chọn con đuờng không có anh

Em cũng đau...bằng nỗi đau có thật

 

Cũng nuớc mắt sầu vương chất ngất

Phút yếu lòng ta lại nghĩ về nhau

Em biết rằng anh cũng đã rất đau

Nhưng không thể quay trở về được nữa

 

Dẫu con tim đã giả vờ đóng cửa

Xa lạ nhau nhưng ẩn chứa trong lòng

Dù hai ta cứ phủ nhận là "không..."

Nhưng ánh mắt đã vô tình nói hết

 

Em biết rằng anh vẫn đang....còn và sẽ....

Tự nhủ lòng ta chưa biết bao giờ

Nhưng em biết đó không phải là mơ

Bởi em khóc bằng nỗi đau có thật

 

Em không thể tìm những gì đã mất

Em không quên "như chưa có bao giờ..."

Em không như anh" tự nhủ mình dại khờ..."

Người ra đi "mình làm sao giữ được"

 

Kỉ niệm xưa em sẽ hoài cất giữ

Làm hành trang để bước tiếp tương lai

Em hôm nay,hiện tại và ngày mai

Trong tim em anh mãi luôn còn đó



Nụ Hôn Đầu
Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang
Vườn xanh, cỏ biếc, trưa vàng
Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông

Trên môi ta, vạn đóa hồng
Hôn em trời đất một lòng chứa chan
Tiếng cười đâu đó ròn tan
Nụ hôn ngày đó miên man một đời

Hôm nay chợt nhớ thương người
Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh
Trưa vàng, cỏ biếc, vườn xanh,
Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa


NGƯỜI ĐIÊN HẠNH PHÚC
Nếu mai này
Ta ko còn nhau
Mỗi sáng
mặt trời vẫn mọc
cây vẫn ra hoa
quả chín theo mùa
chỉ có ngực em nhức buốt
trái tim ko vỡ được.

Nếu mai này
Em ko còn anh
Thiên hà sẽ có 1 vì sao vỡ vụn
Đừng cứu rỗi hồn em
Bằng nhà thương của những người trái tính

Cứ để em lang thang
khắp phố phường
gọi mãi tên anh
em
là người điên hạnh phúc



**************

Sầu Riêng!!!!!!!!

Thư em, anh đốt hết chưa?

Xin đừng giữ lại nỗi buồn người dưng.

Có chăng còn chút tro tàn

Còn vương sót lại một làn khói bay.


Đời này ai biết, ai hay?

Yêu anh say đắm, khổ đau riêng mình.

Yêu anh đến phút cuối cùng

Khói bay, tàn lụi, tình thì chết theo.


Sao đành gian dối anh gieo?

Đêm về mắt trũng đọng đầy bờ mi

Sầu Riêng chua chát một mình

Đau từng múi nhỏ, xót từng đêm thâu.



Vầng trăng cô đơn

Vầng trăng "một nửa" nơi đâu,

Để cho "một nửa" trăng sầu cô đơn

Sao kia có bạn có đôi

Còn trăng, sao chỉ lẻ loi một vầng !?


Trăng bao nhiêu tuổi hỡi trăng

Mà sao vẫn chỉ một vầng đơn côi

Phải chăng trăng cũng si tình

Ngày xưa trăng cũng chỉ yêu một người !?


Ngờ đâu tình lỡ mất rồi

Người đi mang cả mối tình sang sông

Để trăng mang mối tình sầu

Thủy chung nên mối tình đầu chẳng phai!?


Trên trời muôn triệu vì sao

Còn trăng, trọn kiếp lẻ loi một mình.

Thế gian triệu triệu con người

Mà sao chỉ có một người tôi yêu?!

 


mãi xa...

Mình mãi xa rồi, phải không anh?
Anh có buồn khi chia tay quá vội?
Và trong anh còn chút gì tiếc nuối?
Hãy nói một lời: thật nhất, được không anh?


Đã lâu rồi, em chỉ có mình anh
Không vướng bận một bóng hình nào khác
Vậy mà anh, dường như là đã khác!
Trong tim anh đã không có em rồi???


Con tim anh có nức nở, bồi hồi,
Khi chia tay bóng hình em xa mãi?
Em ra đi không hẹn ngày trở lại,
Bởi chúng mình có lẽ đã hết duyên?


Rồi từ đây, em như một chiếc thuyền
Vượt đại dương và muôn ngàn bão tố
Chỉ mình em, không có anh ở đó
Tới bến bờ bình lặng sẽ dừng chân


Quyết định rồi, em chẳng chút phân vân!
Anh ở lại sau lưng em, anh nhé!
Lần cuối cùng, chỉ mong anh nói khẽ:
"Anh sẽ dải hoa hồng dưới mỗi bước em đi"


Trong cuộc đời chẳng thiếu cuộc chia ly
Hãy chia ly trong bình yên và dịu ngọt
Bởi cố cười, hay rưng rưng lệ khóc
Vô ích thôi! Vì cũng mãi xa rồi...









Tình chỉ đẹp khi tình dang dở,,,???



Chẵng thể nào bay đến đuợc với nhau....

Cho dù mình yêu nhau đến mấy

Khi xa anh lúc nào em cũng thấy

Trong lòng mình một khoãng trống miên mang

 

Thu qua rồi mùa đông cũng sấp sang

Một mình em bơ vơ trên phố vắng

Một mình em với nỗi buồn thầm lặng

Gío thổi nhiều làm sóng mũi cay cay

 

Đừng đến đông ơi em sẽ lạnh lắm thay

Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh

Em thèm một vòng tay siết mạnh

Một nụ hôn daì... bất tận đến hôm sau...

 

Chẵng bao giờ anh về với em đâu

Không phải bởi ngăn sông ...cách núi

Cũng không phải tình yêu em tàn lụi

Mà bởi vì em bé nhỏ mong manh

 

Và bởi vì bầu trời vẩn rất xanh

Bởi những điều làm sao em hiễu nỗi

Dù tim em có thiết tha thầm gọi

Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa

 

Trái tim em cũng chẵng đuợc vỡ oà

Cũng chẵng đuợc yêu anh trong nhung nhớ

Cũng chẵng đuợc đắm say trong hơi thở

Và chẵng bao giờ đuợc suỏi ấm bởi anh......

 



Định mệnh



Đừng quá xa...chỉ đủ gần để cảm
Đừng quá gần...để phải cách ngăn....

Em ngã vào những nỗi ngớ không tên

Quấn chặt riết vào cả trời nhung nhớ

Những mảnh tim nát tan thành vụn vỡ

Chuyện tình yêu đâu phải giấc mơ đêm

 

Đời gọi tên hạnh phúc để em tin

Dẫu đầy viễn vong em vẫn chờ vẫn đợi

Vẫn dối lòng ai hay chăng nguồn cuội

Bỏ quên em thực tại chẵng lấp đầy

 

Chợt nhận ra khi nỗi nhớ bủa vây

Nửa anh xa xôi nửa em tìm kiếm

Rớt rơi bên đuờng những cuộc tình phù phiếm

Hạnh phúc là gì khi đã mãi xa nhau

 

Anh và em nào phải mối tình đầu

Mà đã yêu như mối tình sau cuối

Có những điều tuởng chừng như rất vội

Chất chứa trong lòng chẵng thể nguôi ngoai

 

Chúng ta đã bên nhau một quãng đuờng dài

Rồi tự mình tách ngăn thành hai nữa

Bỡi một nguời vẫn luôn luôn đứng giữa

Như an bài chúng ta phải cách xa..




*****************

 

Tâm tư người con gái



Đêm đêm đổ xuống canh dai

Có người con gái miệt mài làm thơ

Sao trời như những giấc mơ

Lung linh nhưng lại bơ vơ một mình

Ánh trăng bỗng lặn bất thình

Đám mây phiêu lãng đưa tình vơi trăng

Đêm dần trôi sao yên lặng

Lòng em thôi cũng chẳng còn yêu thơ

Nhớ ai sao cứ ngẩn ngơ

Phải chăng em đã thầm mơ một người

Mặt em như chút mỉm cười

Sao em không ngủ gặp người trong mơ

Đằng xa có bóng cây mơ

Vài ba cơn gió lượn lơ hỏi thăm

Trăng tron chỉ một ngày rằm

Tình đầu đằm thắm em đừng mau quên

 

 

 

Lá Thư Ngày Trước

Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại mấy tờ thư
Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư
Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh
Rượu chẳng ấm mưa hoài chăn chiếu lạnh
Chút hơi tàn leo lét ngọn đèn khuya
Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê
Gió âm tưởng bay về quanh nệm gối
Trong mạch máu chút gì nghe vướng rối
Như tơ tình thắc mắc buổi chia xa
Ngón tay run ghì nét chữ phai nhòa
Hỡi năm tháng hãy đưa đường giấc điệp
Yêu mê thế để mang sầu trọng kiếp
Tình mười năm còn lại chút này đây
Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay
Còn e ấp thuở duyên vừa mới bén
Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn
Lần đầu tiên ai dám ký "Em Anh"
Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh
Lòng tự thú giữa khi tìm trốn nấp
Mươi hàng chữ đơn sơ ồ ngượng ngập
E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ
Màu mực tươi xanh ngát ý mong chờ
Tình hé nụ bừng thơm trong nếp giấy
Ôi thân mến nhắc làm chi thuở ấy
Đêm nay đây hồn xế nẻo thu tàn
Khóc chia lìa ai níu gọi than van
Ta chỉ biết nằm nghe tình hấp hối
Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối
Mưa mưa hoài rượu chẳng ấm lòng đau
Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau
Vàng son có thay màu đôi mắt biếc
Tình đã rời đi riêng mình tưởng tiếc
Thôi rồi đây chiều xuống giấc mơ xưa
Lá lá rơi nằm bệnh mấy tuần mưa
Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ
Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở
Áo xiêm nào rực rỡ ngựa xe ai
Đây mưa bay mờ chậm bước đêm dài
Đêm bất tận đêm liền đêm kế tiếp
Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại chút này thôi
Lá thư xưa màu mực úa phai rồi
Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó





Phải Nói

"Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ ?
Anh tham lam , anh đòi hỏi quá nhiều .
Anh biết rồi , em đã nói em yêu ;
Sao vẫn muốn nhắc mọi lời đã cũ ? "

-- Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng ;
Không tỏ hay , yêu mến cũng là không .
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch .
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích ,
Em biết không ? Anh tìm kiếm em hoài .
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai ...
Thì ân ái có bao giờ lại cũ ?
Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ ,
Phải nói yêu , trăm bận đến nghìn lần ;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân ,
Đem chim bướm thả trong vườn tình ái .

Em phải nói , phải nói , và phải nói
Bằng lời riêng nơi cuối mắt , đầu mày ,
Bằng nét vui , bằng vẽ thẹn , chiều say ,
Bằng đầu ngả , bằng miệng cười , tay riết ,
Bằng im lặng , bằng chi anh có biết !
Cốt nhất là em chớ lạnh như đồng ,
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng ,
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ .

Yêu tha thiết , thế vẫn còn chưa đủ .





Tình Thứ Nhất

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em , kèm với một lá thư.
Em không lấy , và tình anh đã mất.
Tình đã cho không lấy lại bao giờ.

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo.
Tình thì buồn như tất cả chia ly.
Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo.
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại
Tới bên em , chờ đợi mãi không về.
Em đã xé lòng non cùng giấy mới,
-- Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.

Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá,
Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa;
Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã.
Ai lại còn yêu, bông lựu, bông trà.
Nhưng giây phút dầu say hoa bướm thắm.
Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ
Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm.
Đôi tay yêu không được nắm bao giờ.

Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ.
Có ai ngỡ lòng vỡ đã từ bao !
Mắt không ướt, nhưng bao hàng lệ rỏ.
Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào.

Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch,
Xuân đầu muà trong sạch vẻ đơn sơ.
Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch;
Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ.

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi.
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, nên anh đã mất rồi.



Yêu

Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu .
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu ;
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết ...

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn , hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
Yêu , là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,
Những người ai theo dõi dấu chân yêu;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít.
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.





Tương Tư Chiều

Bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm,
Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ.
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.
Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm,
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi.
Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi.
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Vào chầm chậm ở trong hồn hiu quạnh.
Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời,
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm.
Em! xích lại! và -dưa tay anh nắm!
Gió bao lần, từng trận nhớ thương -di,
-- Mà kỷ niệm ôi, còn gọi ta chi...


Tình Tuyệt Vọng

Lòng ta chôn một khối tình
Tình trong giây phút mà thành thiên thu
Tình tuyệt vọng nỗi thảm sầu
Mà người gieo thảm như hầu không haỵ
Hỡi ơi người đó, ta đây
Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân?
Dẫu ta đi trọn đường trần
Chuyện riêng đâu dám một lần hé môi.
Người dù ngọc thốt, hoa cười
Nhìn ta như thể nhìn người không quen,
Đường đời lặng lẽ bước tiên
Ngờ đâu chân đạp lên trên khối tình!
Một niềm tiết liệt, đoan trinh
Xem thơ nào biết là mình ở trong.
Lạnh lùng lòng sẽ hỏi lòng
Người đâu tả ở mấy giòng thơ đây



Cần Thiết


Không có anh lấy ai đưa em đi học về
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học
Ai lau mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa
Những lúc em cười trong đêm khuya
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mù ai thở để sương tan
Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc...
Không có anh nhỡ một mai em khóc
Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ
Không có anh thì ai ve vuốt.
Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc.
Không có anh nhỡ ngày mai em chết
Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
Sao tay gầy sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi vào địa ngục...



Ghen


Cô nhân tình bé của tôi ơi
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.

Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù thấy cánh hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay biển lắm người Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức chẳng bay xa
Chẳng làm ngay ngất người qua lại
Dẩu chỉ qua đường khách lại qua.

Tôi muốn những đêm đông gía lạnh
Chiêm bao đừng lẩn quẩn bên cô
Bằng không tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ. Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen.
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên.

Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
Và nghĩa là cô là tất cả
Cô là tất cả của riêng tôi.



Hôn Nhau Lần Cuối

Cầm tay anh khẽ nói:
-Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối,
Em về đi, anh đi...

Rồi một hai ba năm
Danh thành anh trở lại
Với em anh chăn tằm
Với em anh dệt vải

Ta sẽ là vợ chồng
Sẽ yêu nhau mãi mãi Sẽ se sợi chỉ hồng
Sẽ hát ca ân ái.

Anh và em sẽ sống
Trong một mái nhà tranh
Lấy trúc thưa làm cổng
Lấy tơ liễu làm mành

Nghe lời anh em hỡi!
Khóc lóc mà làm chi?
Hôn nhau một lần cuối
Em về đi, anh đi...

NẾU
Nếu em là một con thuyền
Anh xin làm nước bồng bềnh ru em
Làm con sông nhỏ êm đềm
Xin làm bến đợi cho em rước tình

Nếu em là một cánh chim
Anh làm tổ ấm làm cành cây tươi
Cho em dừng bước bên đời
Khi trời mưa bão rã rời cánh bay

Nếu em là một áng mây
Anh xin làm gió quyện mây vào lòng
Đưa em về giữa hư không
Cùng nhau xây mối tình trong giữa trời

Nếu em là đoá hoa rơi
Dặm đường đơn lẻ bên đời lảng quên
Anh xin làm nắng dịu êm
Đem hương xuân thắm ru em tình nồng .

Tình Câm

Anh sợ lắm lòng anh xiêu đổ mất
Anh ngăn anh đừng qua lại nơi đây
Nhưng than ôi, em vắng bóng một ngày
Anh đã sống như người điên loạn nhất
Anh lạnh lẽo, em ơi, đừng tưởng thật
Anh cũng giống như vỏ ngoài quả đất
Chứa trong lòng bao khói lửa hôn me.
Anh nhìn em rồi lặng lẽ ra về
Để đau khổ, để âm thầm cay đắng
Không thể nữa, không làm sao cố gắng
Giữ cho tình câm nín ở trong tim
Nhưng còn chi, ngoài khao khát im lìm
Khi thương tích tình anh thầm rỏ máu
Lòng của em hờ hững thấy chi đâu!
Em có nghe trong tiếng thở u sầu
Bao yêu dấu đè sâu đang thổn thức
Em có hay trong quãng đời cơ cực Nếu có em, trời đất lại rờn xanh!
Hãy thứ cho mơ ước của lòng anh
Mơ ước để đời đau thêm lạnh tối
Đường vào tim em, anh không có lối
Mỏi mắt chờ, em chẳng hé một giây!
Tâm linh anh ôi đã bị đọa đầy
Trong dáng dấp, trong nụ cười tiếng nói
Trong ánh mắt em, nàng tiên chói lọi!
Trong hững hờ, tan nát mộng cùng mơ
Tình của anh như một sớm sương mờ
Không được bóng vầng dương - Em - tỏa chiếu
Điều đau khổ em làm sao thấu hiểu!
- Lòng của em chưa một vết thương ghi
Thế nên anh cam chịu ôm ghì
Bao gai sắc của tình đau buốt ấy
Niềm an ủi, anh chỉ còn trông cậy
Ở thời gian em hỡi, em có hay!


Yêu Thương

Không biết vì sao tôi yêu em ?
Vì sao thương nhớ đã bao đêm ?
Vì sao nói mãi mà chưa hết ?
Nói mãi cho mình yêu nhớ thêm.

Có phải mùa xuân trong mắt đen ?
Hay là trong tóc tẩm hương đêm ?
Hơi thơm em thở, môi em ướt,
Nửa nụ hôn đầu anh chả quên...

Áo em có phải vườn xuân biếc
Ước nắng hồng lên nhún nhẩy cười ?
Hay là sóng biển chiều ly biệt ?
Thương tàu viễn xứ núi mây trôi ?

Anh sợ nắng vàng phai áo trắng
Sợ sao xanh lạc mắt em sầu
Vuốt mềm lưng nhỏ bàn tay gió
Anh ngẩn ngơ tìm tóc vướng đâu\...

Thương nhớ hơn ngàn mây ấp núi,
Hơn thuyền ru bóng giữa dòng sông.
Em ơi, núi lỡ sông bồi hết,
Chỉ có tình anh, em biết không ?



Thần giao cách cảm


Khi nhớ đến em , anh gọi tên người khác
Làm như em chưa hề có ở trên đời
Bởi vì theo luật thần giao cách cảm
Anh gọi tên người nào là người đó hắt hơi

Ôi , cái nhớ bật lên thành tiếng gọi
Anh đã phải nén đi , đau đớn biết chừng nào
Để nghìn lẻ một đêm em ngủ trong huyền thoại
Không ai được làm ồn , không ai được xôn xao



Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có người diễm phúc sau em

Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường

Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa.



KHÔ KHAN

(ST)
Chợt một ngày em bảo anh khô khan
Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng
Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng, buồn thay em nói đúng
Gã đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ
Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
Anh không nói vậy mà anh đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già
Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời
Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
Khi anh đã về với mình rất thật
Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư
Em vẫn còn thao thức đấy ư?
Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
Có những lời gửi đến chỉ mình em.


KHOẢNG LẶNG TRÁI TIM
(st)

Khi chuyện cũ chỉ còn là kỷ niệm
Em có tìm về năm tháng xưa không ?

Em có tìm về trong khoẳng khắc đợi mong ?
Giọt nước mắt đầm đìa câu hờn dỗi …
Em có tìm nụ cười xưa bối rối ?
Kỷ niệm ngày nào thành câu chuyện xa xăm …

Em có tìm về nơi chốn cũ mùa trăng ?
Lá vẫn rơi trải vàng con đường nhỏ
Kỷ niệm xưa anh chôn vào bụi cỏ
Ngày xưa ơi ! Giờ đây em đã xa …

Em có tìm về mỗi dấu chân anh qua ?
Phố cũ,trường xưa,hàng cây,thư viện …
Em có tìm về những lần anh trễ hẹn ?
Thoáng giận hờn rồi trách móc vu vơ …
Em có tìm về những ngày mình làm thơ ?
Trao cho nhau cùng những dòng lưu bút
Thơ của anh nồng nàn và gấp rút
Còn thơ em trong sáng đến lạ kỳ …

Anh khao khát một ngày em trở về …
Dẫu biết rằng chẳng bao giờ như thế
Thật dịu dàng,anh lặng thầm - Rất khẽ …
Đi tìm em …
Trong khoảng lặng trái tim … !


Những Điều Tuyệt Đối Không Thể Nói


Hạnh phúc là có nhau hôm nay,
để sống.
Yêu thương là biết sống làm sao để ta có nhau
ngày mai.

Trong cuộc sống đầy xếp đặt,
người ta chọn một thái độ để sống.
Với mình.
Với người.
Với đời.

Ta chọn sống cho một thái độ.
Với ta.
Với em.
Với tình yêu.

Em bảo: Không có gì tuyệt đối!

Ta nói: Em đúng, nhưng
ta tuyệt đối tin những điều-ta-tin, như
ta có tình yêu trong trái tim,
ta có em trong đời,
ta yêu em,
lòng hiền như bu.i.

Và ta biết -
Không phải em không yêu ta.
Mà vì em chưa tuyệt đối tin những rung động trong tim
mình,
khi trái tim em đã từng rung động,
và từng thất vo.ng.

Không sao em.

Hãy chỉ biết:
Có người ngồi trong bình minh chỉ nghĩ về đêm tới.
Ta chọn ngồi trong bóng tối để ngợi ca ánh sáng trong
trái tim mình.

Có kẻ đứng giữa trưa hè, mà lo sợ cơn rét mùa
đông sẽ
đến.
Ta lặng ngắm cành khô băng giá mà nhìn ra mầm xuân
hẹn
ước đâm chồi.

Ta làm tất cả điều này.
Ta
là tất cả điều nàỵ
Từ tâm.
Bình thản.
Tuyệt đối.
Hồn nhhiên.

Bởi yêu em.
Vì yêu em.
Để yêu em.

Như em yêu ta,
ở những điều không nói.

****************---------------*****************


Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em...



******************-------------------************************

Nghĩ một chút...

Em biết rằng anh sẽ quên em
Như đã quên bao cô gái khác
Chiều lặng buồn gió giao mùa xao xác
Tự hỏi lòng: Anh có nhớ em không?

Tình yêu đầu trả về cõi hư không
Mình trao nhau chút lửa tàn tim lạnh
Rồi cách xa biến tình thành ảo ảnh
Nhớ mong thừa chờ đợi cũng nhạt phai...

Những bông phượng còn sót lại hồng phai
Những phiến lá vàng đầu thu gợi bao nhiêu ký ức
Cứ lặng câm bên nhau vô thực
Con đường dài chông chênh gió heo may...

Hẳn rằng có một người sẽ mất ngủ đêm nay
Linh hồn đang sụp quỳ xin sám hối
Đến với nhau phải chăng là tội lỗi
Xin say đắm một lần rồi mãi kiếp lênh đênh!



Hồn hoang

Người đàn ông bỏ trốn khỏi cuộc đời
Bước chân nhẹ và êm không dấu vết
Nhưng đâu hay để lại bao thương tích
Một trái tim ngậm ngùi căm hận đến tái tê...
Người đàn ông lặng lẽ bỏ đi
Để lại sau lưng nhạt nhòa lời xin lỗi
Xin lỗi làm gì chẳng bao giờ hết tội
Đày đọa một cuộc đời Chúa phán xét được không?
Người đàn ông dần xa... âm thầm...
Trơ tráo đánh rơi lời thề nguyền giả dối
Bước thật mau dường như trốn tội
Chuyện tình yêu ai bắt tội bao giờ?

Người đàn bà ngồi đếm những bất ngờ
Đã đi qua đời mình... những bất ngờ đau đớn
Cứ cả tin như ngày vừa mới lớn
Dại khờ ơi, ngồi đếm đến bao giờ!?
Người đàn bà ngồi với gió giao mùa
Đem chát chua ra hong cùng đau đớn
Mong khô lệ sao chưa vơi dòng lệ
Heo may vàng phủ mộ chí vừa chôn.
Người đàn bà chôn đi cuộc tình buồn
Lại vô tình giải thoát hồn ma quỷ
Trái tim đau lại chìm sâu mộng mị
Suốt một kiếp người đày đoạ hồn hoang...

Linh hồn bay vật vờ, vô định, lang thang...


********************----------------*********************
Ai cứu thương cuộc tình hấp hối?
Khẩn cấp gió nối mạng trái tim
Mây băng bó vết thương tình cũ
Không cứu nổi tình đành chôn mộ ban mai.




Hóa đá một cuộc tình


Lá vàng thôi rụng! Tình thu biến mất
Chớp mắt sương tan bóng em hun hút giữa đời
Trống không anh rơi rơi câu thơ đắng
Nhặt sỏi đá buồn gõ nhịp tình à ơi!

Em biến mất hay cuộc tình biến mất?
Giấc mộng trăm năm sương khói tàn phai
Bia mộ tình trái tim anh ca hát
Ngày yêu em tình hóa đá ngàn sau


Giả thiết



Điều có thể và không có thể
Cứ đan xen trong nếp nghĩ cuộc tình
Em như thế và không như thế
Hệ quả cuối cùng là em - thuộc - về - anh.

Cứ yên lặng như bồ thóc
Cứ nhìn nhau như nước qua cầu
Như gió chiều cứ lướt qua nhau
Như ly cà phê không đường đắng ngắt...

Rồi có một ngày bồ thóc nảy mầm hoài niệm
Rồi có một ngày nước xoáy chân cầu
Rồi có một ngày gió thành bão mùa ngâu
Rồi có một ngày giọt cà phê trên đầu môi ngọt lịm

Em có tin không?
Điều anh nói sẽ làm em nhớ
Em có tin không?
Em lặng lẽ ngồi nghe anh hỏi
Em có tin không?
Em khẽ gật đầu...

Điều có thể và không có thể
Cứ đan xen trong nếp nghĩ cuộc tình
Em như thế và không như thế
Hệ quả cuối cùng là em - thuộc - về - anh.




*************************8-------------------*******************


Thời gian (chùm thơ)

Thời gian 1

Em tung tẩy thời gian qua kẽ tay
hất đi hứng lại từng năm tháng
ngày ta yêu nhau đã vội vàng xa vô kể
bức chết lời thề
mắc cạn trong chốn mơ hồ cùng quẫn xa xôi

Em rời bỏ anh
như cạn ngày mặt trời bỏ rơi chiếc lá
tù quẫn trong bóng đêm thành phố xa lạ
hoang mang một mình
anh rơi về cội rễ tang thương

Những chán chường cứ ám lấy anh
từ ngày em hờ hững
những bối rối vẫn chực chờ một lúc nuốt chửng anh

Hằng bao năm rồi em vẫn còn hờ hững
hằng bao năm rồi anh vẫn còn bông lơn
50 năm sau bàn tay em già nhăn nheo nhặt chiếc lá anh
anh đã chết khô từ lâu rồi em
vì bị hững hờ.


Thời gian 2

người quay lưng đi
ta vội vàng đóng cửa
uống rượu một mình khoái trá hơn
nỗi buồn chết dấp gậm nhấm ta trong những đêm cô quạnh
có tiếng còi tàu tiễn quá khứ đi xa.

chênh vênh trong ta là nỗi nhớ về em
đơn giản thôi, chỉ là nỗi nhớ
đêm đã rất đêm trong thành phố im lặng
chợt nghe tiếng vỡ của thời gian.

chả có điều gì thuộc về nhau thì đừng nên trách cứ
có chăng cũng chỉ vì thời gian lặng lẽ
mà làm phai màu mọi thứ ở nhân gian.

anh sẽ uống nốt nỗi buồn của đêm nay
uống cho say
để mà sống nốt.

******************************------------------------*************************
Em cũng đã...

Em cũng đã...
gom muôn vàn hạt nắng
Kết lại thành khoảng lặng của riêng mình.
Lơ đãng ngồi chờ những sớm bình minh
Loanh quanh mãi những vòng hoàng hôn tím!

Em cũng đã...
nhặt mùa về ngọt lịm.
Dệt thành thơ cho tim được dịu dàng
Bước ngập ngừng trên những nẻo Thu sang...
Nghe xao xác lá vàng...
mà vui lạ!

Em cũng đã...
đã ửng hồng đôi má...
Khi gió về hôn nhè nhẹ bàn tay
Kìa mây bay...
hay làn tóc em bay?
Trời xanh quá, mà ước mơ... vời vợi!

Em cũng đã...
mở dần trang thơ mới
Để mơ hồ một chút đợi mong manh
Đời có phải...
có phải thế... không anh?
Qua nhanh quá, mà mình thì đứng lại!

Ta mong ngóng...
rồi chờ chi...
chờ mãi?
***************************---------------------*****************

Có đôi khi

Em chạm vào giấc mơ con gái
Của những ngày, có lẽ, chưa xa
Thoáng bóng trăng rơi nhẹ trước thềm nhà
Lời tự tình trong veo như ánh mắt

Em vẫn biết,

Những giấc mơ không bao giờ tắt
Cỏ vẫn xanh ngời ngợi khắp lối về
Thả hồn bay theo lời gió rủ rê
Trong vạn thuở vẫn yêu đời tha thiết
Ừ... em vẫn biết...

Đôi khi, chông chênh, chông chênh...

Bỗng dửng dưng với những điều chưa nói hết
Tiếng thở dài len lén ném vào đêm
Cắn chặt môi cho nước mắt thật êm
Tự nắm tay để thấy mình không lạnh

Thì có sao đâu,

Một chút buồn cô quạnh
Để cho người đừng dư giả niềm vui
Cài lên tóc một cánh hoa rơi
Cười thật đậm đà
... giữa những điều nhạt thếch!


***********************--------------------**********************

Nợ em

Em chẳng cho vay
sao anh một đời mắc nợ

nợ em những lời đã hứa
thiên đường trong những ngày yêu
thương em một đời vội vã
sáng chưa trả - lại nợ chiều

em mua bao lời dịu dàng
anh bán những ngày phiền muộn

thoáng nhìn một sợi tóc rơi
nợ em một thời thiếu nữ
đường đời em đi ngược gió
anh nợ một lần dìu em

em ngồi xâu chuỗi bình yên
bão giông cuộc đời nghiệt ngã
nợ ngày anh lại nợ đêm

nếu anh không người mắc nợ
thì anh đâu còn của em?

********************----------------*****************




SỰ TÍCH CON TRAI

Xưa kia trên cõi thiên đường
Có bà Chúa Ngọc Nương Nương dịu hiền
Trông coi cả đám nữ tiên
Dạy răn thiên đạo, khỏi phiền vì yêu
Hay đâu có một buổi chiều
Có nàng tiên nữ ra điều ủ ê
Nàng rằng: Không có tên hề
Ngày dài đâu thể dễ bề qua nhanh!
Nương Nương mới phán lời rằng:
- Để ta hoá phép một thằng ra chơi!
Truyền sai bắt một con dơi
Nhổ lông, vặt cánh, đem phơi bảy ngày
Ngổ ngang bứng sẵn một cây
Rượu bia cứ thế cả khay đổ vào
Cà phê, cà pháo, tầm phào
Tai trâu, tai nghé, đem xào bỏ vô
Thêm luôn một tộ óc bò
Chín mười lưỡi rắn, hai giò chân heo
Thêm ba bốn ký đỉa đeo
Nửa cân nham nhở, vài keo tục tằn
Nương Nương ưng ý bảo rằng :
Từ đây đã có một thằng A-Đam!
Đạp văng xuống cõi trần gian
Cõi trần từ đó lại càng thảm thương!


SỰ TÍCH CON GÁI

Xưa kia ở tuốt trên trờị
Ngoc Hoàng thượng đế thảnh thơi thấy buồn.
Sai bắt một chú chuồn chuồn.
Xit vô 10 lít nước tương đem hầm.
Bỏ vô một ký ớt bằm
Chanh chua 5 trái, me dằm 6 tộ
Nước mắt cá xấu 7 tộ
Diu dàng một xíu, 8 tô dữ chằn.
Nêm thêm 9 chú lăng quăng
Mít khô, mít ướt, cằn nhằn, ghen tuông.
Hai trăm(gr)nhõng nhẽo giận hờn.
Mụn cám, mụn bọc, mụn cơm, mụn đề.
Ngọc Hoàng hứng chí hề...hề...
"Sản phẩm" hoàn tất không chê chỗ nàọ"
Sai thiên lôi lấy bột nhàọ
Bắc Đẩu canh lửa, Nam Tào quạt than
Cuối cùng một tiếng nổ vang.
Thế rồi "con ấy" tàn tàn bước rạ
Bèn dặt tên nó "EVA"
Còn goi "con gái" hay là "cô eM"


Tình iu là j

Tình yêu là trái ớt cay
Ăn nhằm trái ớt là cay suốt đời
Dẫu biết thế nhưng vẫn ăn
Ăn đi cho biết vị cay thế nào ...

Tình yêu là điếu thuốc lào
Hít vào một cái ta nhào ngã nghiêng
Khói cay vào mắt triền miên
Người thì sung sướng ta điên một đời

Sao trơì lại bắt em làm con gái
Để yêu anh mà cứ phải thở daì
Để những buổi chiều khi lá thu bay
Mơ ước mãi được cùng ai chung lối

Sao trơì không cho phép em được nói
Khi tình yêu đang ngùn ngụt trong tim
Sao cứ gặp anh rồi lại im lìm
Rồi lẳng lặng mỗi ngươì đi một hướng

Sao trơì ra quy luật thật chướng
Không được tỏ tình khi là gái đó anh
Ai giải thích giùm định luật cao xanh
Em không hiểu nhưng cúi đầu chấp nhận

Sao trơì bắt em phải buồn phải hận
Phải đợi chờ phải khắc khoải nhớ mong
Trong khi anh dâu thấu hiểu nỗi lòng
Anh hờ hững nên em buồn khổ mãi

Sao trơì lại bắt em làm con gái
Đong nỗi buồn qua nước mắt đắng cay
Từ một chiều anh bước đẹp bên ai
Thôi lối mộng giờ mình em cô lẻ

Sao trơì bắt em gụt đầu khóc khẽ
Khi cuộc tình chưa ngỏ đã tan đi.....





PHÉP CỘNG TÌNH YÊU

Những phép toán thông thường không thể tính
Những yêu thương ta cộng cả cho nhau
Mỗi ngày, mỗi ngày nỗi nhớ nhiều thêm
Một cộng một vẫn chỉ như là một

Cũng thế thôi khi không còn yêu nữa
Hai số không cộng lại vẫn bằng không
Hai số không vô tình như một số
Phỏng có ích gì khi “không” cứ nhiều lên

Khi kết quả là số âm ta vẫn cộng
Thì trong tim ắt day dứt đớn đau
Và trong lòng là 1 vết thương sâu
Và tình yêu chỉ còn như địa ngục

Anh mong muốn mình sẽ bằng dương một
Dù trên đời đầy dãy những số âm
Và phép cộng lúc nào cũng có
Hãy giữ mình đừng để nó âm nghe.




Em bảo: anh đi đi!
Sao anh không ở lại
Em bảo: đợi chờ chi!
Sao anh xa em mãi?
Lời em buông cứng cỏi,
Lệ em trào mắt đen
Sao anh tin lời nói,
Mà không nhìn mắt em







Thơ tình IT:" Ctrl+Z"


Giá như anh có thể ấn ctrl+z
Để Undo những gì đã xảy ra
Ngay cả những lập trình viên quốc tế
Còn có thể mắc lỗi nữa là...

Giá như anh có thể ấn ctrl+z
Một lần, chỉ đúng một lần thôi.
Anh sẽ Debug những lỗi lầm đáng ghét
Em sẽ hiểu anh đâu phải thằng tồi.

Giá như anh có thể ấn ctrl+z
Thì khi này anh đã ở bên em
Chứ đâu phải cô đơn ngồi quét
Những con Virus đang tràn ngập trái tim.

Nhưng anh không thể ấn ctrl+z
trong phần mền có tên gọi tình yêu
Chỉ có thể chọn Continue hay Exit
Và thất nhiên anh chưa muốn xa em.

Hãy hiểu cho lòng anh em nhé
Và xin em, hãy rộng mở lòng em
Khi mã nguồn trái tim không còn đóng
Anh sẽ viết lên đó dòng tên em.




Thơ Tình Kế Toán


Ta quen nhau cũng gần hai niên độ
Biết bao nhiêu nghiệp vụ đã phát sinh
Tình yêu đâu là tài sản hữu hình
Mà sao cứ hao mòn theo năm tháng
Ta gặp nhau trong mỗi kỳ kế toán
Cứ ngỡ tình mình lãng mạn quá đi
Gặp thường xuyên, anh sợ khoản phải chi
Mà định kỳ em lại không đồng ý
Em đâu hiểu cùng tình yêu còn song hành tình phí
Anh phải hạch toán làm sao cho hợp lý cả hai bên
Xa em rồi anh mới lại hiểu thêm
Đường đến tim em phải dự phòng đau khổ
Để có tình yêu đôi khi đành chịu lỗ
Nhưng tình yêu đâu phân bổ được nhiều lần
Đến bây giờ anh vẫn mãi phân vân
Không hiểu tình yêu có cần tìm nguyên giá
Nỗi đau kia có thành Nợ mà anh phải trả
Xin để anh kết chuyển hết vào tim
Em có về xem lại nhật ký chung
Kỷ niệm một thời ta cùng nhau ghi sổ
Anh dự toán tình ta không dang dở
Em thì thầm: “Đừng ghi đỏ nhé anh!”
Thư tình anh bản báo cáo mong manh
Anh trao vội không thuyết trình gì cả
Bởi anh nghĩ ta không còn gì xa lạ
Chế độ hiện hành đã nói hộ lòng anh
Những lời yêu thực tế đích danh
Những tâm sự bình quân anh nói được
Những ước mơ nhập sau mà xuất trước
Em mỉm cười ghi nhận hết lòng anh
Còn nhớ không em những buổi chiều
Những chiều mưa chứng từ nào tả xiết
Lời nồng nàn anh trao em chi tiết
Thật dịu dàng em tổng hợp hết tình anh
Em trở về nhận lại vốn liên doanh
Kiểm kê lại những lần anh sơ ý
Kỷ niệm dẫu thừa xin em đừng xử lý
Để anh mãi coi là chi phí dở dang...



Tình yêu toán học



Nếu bài toán tình anh em chưa hiểu,
đã vội vàng biện luận thế thôi sao???
Anh yêu em chẳng bởi tham số nào,
Giả thiết đó muôn đời không thay đổi!
Càng phân tích tim anh càng nhức nhối
Em nỡ lòng nào trị tuyệt đối tình anh?
...Anh yêu em bằng trị tuyệt đối chân thành,
và tình anh đã tiến về vô cực.
Nếu em xét tình anh trên số thực,
anh sẽ dùng số phức để chứng minh.
Tình yêu đó sẽ như bất phương trình.
Anh vững tin, xin em đừng giới hạn.
Hai con tim chúng mình không đồng dạng.
Hay vì em đã tối giản tình anh?
dù hi vọng là ẩn số mong manh,
thì hệ quả tình anh không hối hận


Thơ Tình Vật Lý(tt)

Anh yêu em một tình yêu ngắn mạch
Mi-crô giây tình đã vọt trời xanh
Em giật thót… ôi thiên đường hạnh phúc… !
Ngờ đâu anh lặng lẽ xuống trục hoành !

Anh yêu em bằng mối tình sóng sin
Mà tần số anh đã cài quá nhỏ
Em đợi mãi anh mới bò lên đỉnh
Chút ít vui anh đã thả dốc dài.

Hạnh phúc nồng nàn giây phút bên anh
Rồi buồn bã ngày anh qua tọa độ
Tình như những mùa xuân mai mới trổ
Hạ, thu, đông em chỉ thấy lá cành…

Em bảo rằng em chỉ thích xung vuông
Cho giấc ngủ em được lần trọn vẹn
Đêm đủ dài cho hoa quỳnh đỡ thẹn
Ngày đủ cho lan trắng hóng mặt trời .

Nhắc anh hoài em ghét xung tam giác
Tình yêu như lính đào ngủ qua đêm
Năm xa cách cho vài giờ tất bật
Tình vụt bay cơn lốc thoảng qua rèm !

***
Ôi tình yêu ! những cuộc tình điên nặng
Lúc bậc đôi ba rồi lúc đa hài
Lúc nhũng nhiễu cho tình tàn phai
Thôi anh cứ yêu như lần ngắn mạch !

Views: 6374

Gửi Cảm Nhận

Bạn phải là thành viên mới có thể gửi cảm nhận

Join GocRieng.NET

Cảm nhận bởi k@ k@ vào July 29, 2011 lúc 7:19pm
tang em,wua hay ,anh yeu tho nhung anh con yeu ca nguoi suu tam tho hay nua,,chuc em buoi toi that vui ve ,gia dinh hanh phuc.
Cảm nhận bởi tranvanlong vào February 22, 2010 lúc 2:45pm
hii.minh cam on ai da cho minh nhung bai tho that hay nha.va minh se nho mai nhung bai tho nay luon ca nguoi dang nhung bai tho...what is love? dem ko trang dem buon vo han,ben ko thuyen ai lo buoc san ngang,da la bien thi ko bao gio can ,da la ban thi ko bao gio wen.@hinh bong em buoc ra doi chi la 1 nguoi xau va nho ma thoi.nhung doi voi anh em la 1 nguoi dep va to bang ca 1 thoi gioi..minh hine dang o malaysia..sdt 0060176335957.nich.tinhanhmaimai_vanlamaimai88
Cảm nhận bởi wood vào January 10, 2010 lúc 12:55pm
Nhiu tho qua!
Minh chi ket bai tho "doi dep" thui, doc mai, doc hoai ma bay gio doc lai van thay hay. ^^
Cảm nhận bởi muOi' vào January 6, 2010 lúc 6:43pm
dOc thO mA` tAm trAg dAu buOt...vi` tAm trAg Of myk` nhU nhUg~ bAi` thO Of bAn vAy...myk thi thik dOc thO nhUg hOk iU thO thE' nEn hOk cO' thO chO bAn Oy`..nhUg vAn chO myk dOk kE' duOk chU'
Cảm nhận bởi bi**cute** vào January 6, 2010 lúc 10:34am
hi everyone...bà con có bài thơ nào hay tặng mình bài vào đây cho trang thơ của Trang thêm fog fú nha..hii...iu mọi người nhìu....
Cảm nhận bởi Hoàng Anh Tuấn vào January 5, 2010 lúc 2:18pm
Tho em viet hay wua tiec la anh ko co thoi gian de lam wuen. em co len mang lan sau de lai loi nhan cho anh nhe. anh cung la nguoi thich tho va thich lam tho
Cảm nhận bởi dung vào December 5, 2009 lúc 8:53am
thơ hay wa,có lẽ cậu là người iu thơ lắm nhỉ?cho mình làm wen nhé?số điện thoại mình nè 01699638004

Liên Lạc

Liên Hệ Quảng Cáo:

gocrieng9@gmail.com

Web Hay


© 2012   Created by Nam.

Danh Thiếp  |  Report an Issue  |  Terms of Service