Giữa cái đất nước công nghiệp...., khói bụi, ồn ào.. đến ngột ngạt này
có lúc tôi thấy mệt mỏi, mệt mỏi đến chán chường. Sống giữa bao con
người trên đất nước này mà sao đôi lúc tôi chỉ như thấy …một mình tôi!
Không vội vã, cũng chẳng náo nhiệt. Tôi ngồi đây lặng im, nghe mọi âm
thanh, hình ảnh trôi qua, bay vụt đi. Tất cả chỉ còn …tôi với tôi. Bất
giác trong tôi lúc này không suy nghĩ, …không gì cả. Đôi lúc cái cảm
giác trống rổng bất chợt… ùa về.
Có bình yên không? Có thanh thản không? Sao tôi sợ cảm giác này, cứ như
tôi không tồn tại, cứ như tôi vất vưởng bên lề cuộc sống này, tôi muốn
gọi, tôi muốn kêu một ai đó, mà sao… đầu óc tôi trống rỗng… không hiện
nổi một …tên người. Danh bạ điện thoại dài lê thê, này là bạn làm chung
công ty, chung phòng, này là bạn thời cấp 3, này là những người thỉnh
thoảng vẫn nhắn tin hỏi thăm, những người vẫn gởi cho tôi những tin nhắn
… hay những lời nói dù chỉ là..nhớ tôi, mặc dù giọng nói cứ nhạt dần
đi… chỉ là một diễn viên tồi. Này là người lâu rồi tôi không gặp, này là
ký ức, này là quá khứ,… Tôi sẽ gọi ai đây? ai nhỉ? …Không ai cả…
Mệt mỏi với những cuộc sống bon chen, ganh ghét, thị phi,… Như một cuộc
đua, tiền tài, danh vọng, và cả những thứ hảo huyền trong cuộc sống, đôi
lúc cũng chỉ vì một cái… “tôi”, mà ai cũng muốn là người thắng, mệt mỏi
với những kẻ …đâm sau lưng, mệt mỏi với những lời ong tiếng bướm vo ve
bên tai, chỉ trích, phê bình và lẫn cả dối trá. Tôi phải làm gì? Đôi lúc
tự hỏi mình : ngoan hiền cho người ta thương, hay cứ thẳng thắn cho
người ta ghét.
Đôi lúc sống lặng lẻ như một cái bóng, không thể hiện… cũng chẳng chính
kiến. Nhưng không thể không nhìn, không thể bắt bộ óc mình không suy
nghĩ, không thể không phản ứng, và lại cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi cho
mình và cả cho… người. Đôi lúc tôi không biết mình phải làm gì. Vậy đấy…
Cuộc sống vốn đa chiều, cuộc đời thì muôn mặt. Ngày trôi qua, ngày mai
ta lại phải cười nói với người vừa chửi ta sau lưng, phải vui vẻ trước
mặt mọi người, phải làm những công việc mà ta không muốn, phải nói
chuyện dịu dàng, nhỏ nhẹ với cái người mà ta không ưa, Cuộc sống đôi lúc
như một sân khấu. Một sân khấu của cuộc đời, hỉ - nộ - ái - ố, buồn vui
chen lẫn, có cả những khoảng khắc thăng hoa, hạnh phúc và cả những góc
tối đê hèn, đốn mạt,… và ta phải đứng trên đó, lóng ngóng vụng về như
một diễn viên nghiệp dư được hóa trang bởi những …chiếc mặt nạ nhiều sắc
màu và trạng thái. Vậy đấy… ta liệu có còn là ta không?...
Tôi hay cô độc, mọi người bảo thế. Ừ cô độc… ít ra khi cô độc, người ta
lột bỏ hết tất cả những cái mặt nạ, mặt nạ ngoài đường, mặt nạ trong
công sở, mặt nạ lúc ở bên người này, mặt nạ lúc ở bên người khác, mặt nạ
khắp nơi…, đôi khi mặt nạ phất phơ ngay chính cả trên gương mặt người
mà mình …yêu dấu. Không muốn trốn sau những cái mặt nạ thì đành trốn sau
cái bóng tối… cô độc vậy thôi….
Hình như tôi đang trở nên vô cảm với cuộc sống này hay với chính tôi?
Không thương,… không ghét,… không hờn,... cũng chẳng giận… Không là gì
cả. Cuộc sống đôi khi nhạt nhòa đến… đáng sợ…
Sưu Tầm " NOI LONG CUA NHUNG NGUOI XA XU''
Bạn phải là thành viên mới có thể gửi cảm nhận
Join GocRieng.NET