Bước chân đi vô định trên con phố không tên..tiếng còi xe ồn ào..tiếng người cười nói náo nhiệt..trong đôi mắt em chỉ vỏn vẹn là một màu xanh thăm thẳm của trời..thỉnh thoảng lướt qua trong mắt là sắc đỏ của hoa phượng..hay sắc tím của những nhánh bằng lăng..tất cả những điều đó lướt qua trong mắt..trong tâm trí..tất cả như những làn khói bảng lảng..rồi tan biến mà không để lại dấu vết gì.. Lang thang..thỉnh thoảng em vẫn như vậy đấy..hay như trong cuộc sống này..nhiều khi vạch ra những kế hoạch, em làm theo..nhiều khi cảm thấy mình đang bắt kịp đúng guồng quay vội vã của cuộc sống..nhiều khi có một cảm giác mệt mỏi hay chán nản..hay là một cảm giác gì đó khiến em đứng sững lại..cảm giác như em đứng yên..còn guồng quay cuộc sống vẫn tiếp tục..khi đó là lúc em lại bị đánh bật ra khỏi cuộc sống thường ngày.. Tâm trạng thất thường lên xuống như một cái đồ thị hình sin..kéo theo những suy nghĩ cũng thất thường..kèm theo những bất ổn không thể định hình..mà chỉ có thể cảm nhận bằng tất cả những giác quan mà em có.. Bình yên là gì?? Mà sao ngay bản thân em hay những người khác vẫn mong muốn đi tìm..để được chạm vào nó..để được có cảm giác được bình yên trở che và bao bọc.. Bình yên..những ai đã và đang hạnh phúc..sẽ không bao giờ nghĩ đến việc đi tìm nó..bởi họ đã và đang bình yên trong chính hạnh phúc của mình.. Bình yên..chỉ những ai đã và đang đau khổ vì những mất mát của những nỗi đau quá lớn..con người cảm thấy chông chênh, ngột ngạt trong chính bầu không khí mà hằng ngày vẫn phải hít thở..bầu không khí xưa và nay vẫn thế..có điều khi con tim bị tổn thương sâu sắc..người ta cần một điều gì đó..một điều gì đó hiện hữu trong tâm tưởng..và bình yên được gọi tên cho điều đó.. Lang thang qua những bờ biển trải dài ngút ngàn..bàn chân trần bước trên cát êm..rồi đến đá sỏi..trái tim được dịp đi hoang..rồi sẽ quay lại nơi bắt đầu.. Cuộc sống là những vòng quay..em là người làm chủ nó..quay nhanh hay chậm..quay theo đúng quỹ đạo..hay lệch ra khỏi những cung đường mà em đã vẽ..có cần phải suy nghĩ..đắn đo quá nhiều khi bất chợt em đứng sững lại..không sao cả..bởi điều đó cũng là một phần của cuộc sống..và thỉnh thoảng nhớ sống chậm lại..để biết yêu người khác nhiều hơn..để biết trân trọng những gì mình đang có.. Bình yên..em cảm nhận thấy đôi bàn tay mình dường như đang chạm vào một điều gì đó rất mơ hồ..một điều gì đó kéo em về với thực tại..bỏ lại những suy nghĩ vẩn vơ..lắng nghe trái tim mình..và trong mắt em giờ đây không chỉ có màu xanh của trời..mà còn có những gương mặt rạng rỡ với những nụ cười thân quen..
Bạn phải là thành viên mới có thể gửi cảm nhận
Join GocRieng.NET