“ Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha tần tảo sớm hôm
Mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con
Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghen con ”.


Cứ nghĩ đến một lúc nào đó - khi không còn đủ sức để chống chọi lại với quy

luật khắc nghiệt của tạo hoá - mẹ xuôi tay về với thế giới bên kia - là tôi

không sao cầm được nước mắt.

Bao giờ cũng vậy, con người ta luôn hoảng hốt thấy mình bé nhỏ khi đem cái

hạn hữu của mình đối chọi với cái vô hạn, vô cùng của cuộc sống muôn màu, nghìn

vẻ.

Thật bất hạnh và vô phúc cho ai - vì một lý do nào đó - không được mẹ chở

che, nâng dắt trong đời. Bao nhiêu tuyệt tác nghệ thuật trong kho tàng nhân

loại lấy cảm xúc từ chủ đề người mẹ dường như chẳng thấm vào đâu khi soi rọi

vào dáng hình cụ thể của từng người mẹ.

Có một câu châm ngôn phương Tây nói

về mẹ từng đeo đẳng và ám ảnh tâm trí tôi từ những năm còn ngồi trên ghế nhà

trường. "Trong vũ trụ có lắm kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt hảo nhất vẫn

là trái tim người mẹ". Vâng ! mẹ là kỳ quan sừng sững của nhân loại đồng

thời mẹ là kỳ quan của mỗi số phận, mỗi một con người.

Bởi vì, ngoài những đức

tính cao quý chung nhất của người mẹ trên trái đất này thì mỗi người chúng ta

lại có một hình dung rất riêng về đấng sinh thành của mình.

Tôi thì lớn lên từ miền quê yên bình của Miền Bắc.

Dòng sữa mẹ nuôi

tôi lớn khôn được kết tinh từ hương đồng cỏ nội trải qua lũ, hạn, bão, giông

khắc nghiệt muôn đời của hoá công. Mẹ ru tôi bằng ngôn ngữ của một loại kinh

Thi được chưng cất từ ca dao, hò vè, cổ tích, chứa chan nghĩa nặng tình sâu

của mẹ.

Thế mà,, tôi chưa làm gì cho mẹ trọn một ngày vui.

Thời gian cứ như lạnh lùng trôi qua,

. Không

thể nào đếm được trong những nếp nhăn hằn dọc ngang trên trán mẹ có bao nhiêu

nếp nhăn đã sinh ra từ sự vô ơn, bất hiếu của đàn con.

Đắng cay, nhọc nhằn và

bao điều phiền luỵ của cuộc đời cứ gặm mòn dần nhựa sống của mẹ khi trời chiều,

bóng xế. Mẹ vẫn thản nhiên nhận cả vào mình, không một tiếng than van, không

một lời trách móc.

Đôi khi, do nông nỗi vội vàng, trẻ người non dạ, chúng ta

đã vô tình trút thêm lên đôi vai gầy guộc của mẹ những gánh nặng vô hình như

núi tảng.

Mẹ ơi! Con đã viết và in những bài thơ về mẹ nhưng dường như những nét chữ

vô hồn kia không làm vơi được một chút nặng nề nào trên đôi gánh luôn oằn vai

mẹ giữa hun hút đường xa.

Mẹ ơi! Con cứ lo sợ rằng đến ngày bàn tay hái quả của mẹ mỏi mòn, run rẩy

đưa lên mà con vẫn còn là một thứ quả non xanh giữa cây đời

Tôi hoảng hốt ngày bàn tay mẹ mỏi

Mình vẫn còn là một thứ quả non xanh.


Views: 0

Gửi Cảm Nhận

Bạn phải là thành viên mới có thể gửi cảm nhận

Join GocRieng.NET

Liên Lạc

Liên Hệ Quảng Cáo:

gocrieng9@gmail.com

Web Hay


© 2012   Created by Nam.

Danh Thiếp  |  Report an Issue  |  Terms of Service