Nếu không muốn đi hết con đường
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn

Không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
Muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
Làm ơn đi mà!
Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt?
Khi ta cười không cần ai chia sẻ?
Cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
Hãy thử cắn chặt môi
Giữa mùa đông, đôi khi một cơn bão tuyết còn quý hơn một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước

Đi khỏi cuộc đời của mình…
Nếu không muốn đi hết con đường
Thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin

Đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
(Khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng
Như một hạt mưa giữa trời nắng gắt)
Làm ơn đi mà!
Làm ơn đi…
Vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
Chờ tìm thấy một người trong đời thật
Vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
Mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
Nghiệt ngã đến tận cùng…
Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương
Cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
Nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng
Sao không thử một lần đặt cược với trái tim?

Làm ơn đi mà…
Vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm!

P/S: Khi internet phổ biến, người ta ghép thêm cho việc sử dụng nó một vài động từ, trong đó có "lang thang". Một ngày bất chợt ngẫm lại, bỗng thấy cái cụm từ này quá... đúng! Nó đúng cả trong cuộc sống thật lẫn ảo, cứ như việc "vô tình lượm được cái bình" vậy.

Há chẳng phải như vậy sao? Khi buồn, mình lang thang. Khi bế tắc, lúc chán nản, mình càng muốn lang thang. Lúc đó, thấy đường là đi, còn sức là đi mà không cần biết đích đến. Đi để mong tìm một cái gì đó, một ai đó hay một nơi nào đó có thể được chia sẻ, tỏ bày. Và chừng nào còn chưa tìm thấy, mình còn đi.

Tôi đã từng như thế nhiều lần trong đời mình, khi muốn tìm một sự giải thoát. Nhưng mà, ở Sài Gòn này, muốn lang thang thực sự thiệt là khó. Khó bởi dòng xe chen chúc chật chội, khó bởi khói bụi hơi người quyện lẫn tiếng ồn giăng đầy đường phố! Vậy là chỉ còn cách lang thang trên net. Dừng chỗ này một chút, đọc chỗ kia một tí, coi chỗ nọ một tẹo... tất tần tật tôi đều làm, dù măt mờ người mỏi vẫn lì, cho tới chừng nào không muốn nữa thì thôi.

Cũng trong một lần lang thang vô định như thế, tôi đọc được bài thơ này. Tôi dừng lại và ngẫm. Ừm!Ai cũng có một cuộc đời - một con đường để đi. Nhưng trong suốt cuộc hành trình đó, mấy ai tìm được người bạn đường có thể cùng mình đi cho trọn? Có lúc ngỡ đã tìm được lại thành không. Có lúc ngỡ không lại thành được nhưng vì không để ý lại mất đi... Nhưng dù được dù không thì vẫn phải đi, đi cho đến hết cuộc đời mình với hành trang duy nhất: Niềm tin và hy vọng./.

Anh Thư

 

Views: 0

Gửi Cảm Nhận

Bạn phải là thành viên mới có thể gửi cảm nhận

Join GocRieng.NET

Cảm nhận bởi ღ◘.•»¯¶²é…†hỏ¯๑•ิ…•ั๑0¤ vào April 20, 2011 lúc 6:55pm
chúc bạn sẽ vượt wa dù có khó khăn thì vẫn đi tiếp tục
Cảm nhận bởi Forever love vào April 20, 2011 lúc 6:50pm
Tôj vẩn đj lang thang trong cuộc đờj of chjnh tôj! Và sẻ đj đến cuốj đờj
Cảm nhận bởi ღ◘.•»¯¶²é…†hỏ¯๑•ิ…•ั๑0¤ vào April 20, 2011 lúc 4:13pm
xin hãy lắng nghe nhé >.^

Liên Lạc

Liên Hệ Quảng Cáo:

gocrieng9@gmail.com

Web Hay


© 2012   Created by Nam.

Danh Thiếp  |  Report an Issue  |  Terms of Service