Thu Sầu . 20/10/2010
Viết cho anh . Người con trai mang tên VôTình !

"Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều
Cám ơn cuộc đời cho tôi một người
Người bước vào đền trong tim ta im vắng
Chiều bước vào đền cho tim ta chút nắng
Rồi người cứ vô tình người đi Rồi chiều cứ vô tình chiều qua
Rồi người cứ vô tình người xa
Rồi chiều cũng vô tình chiều quên ..."
Là ta đã quá vội vàng chăng...để người và ta xa nhau quá...!Thôi người cứ đi,ta không đủ sức níu tay người lại...Vì trễ nhịp hay vì lỗi nhịp,cũng là ta đã xa nhau...
Vì trong ta luôn thương nhớ nên làm sao để hiểu đi qua thương nhớ là thế nào.?
Ta cảm ơn người đã tới,nắm tay và bước cùng ta một quãng ngắn,cho trái tim sứt mẻ của ta thêm chút niềm tin.Ta tự nguyện đặt tay mình vào bàn tay ấy.Ta tin mình nghĩa là ta tin vào bàn tay ấy sẽ nắm chặt lấy tay ta,dắt ta đi qua thương nhớ.Chúng ta không nói đến quá khứ và tương lai vốn là điều gì đó bất định; chúng ta sống cho những khoảnh khắc hiện tại...Một vòng tay ôm.Chia sẻ,là cùng uống chung một tách cafe.Cùng đắng...Nhưng thế thôi nhé,dừng lại thôi nhé...người cứ đi và ta không giữ.Bởi vì :
"Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
thỉnh thoảng hỏi thăm nhau - nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
thỉnh thoảng cầm tay nhau - cho khác với những người xa lạ
thỉnh thoảng trách một lời - lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…"
Cho nên người cứ đi,ta dù có buồn,nhưng rồi thì cũng chóng nguôi ngoai.Khu vườn vừa bén hơi người,vừa quen,chắc cũng sẽ nhớ thương...nhưng rồi rêu phong sẽ lại phủ kín lối người từng bước...
Người đi,vững bước...nhé!

__________________Hoang Minh Chuyen_____________
Bạn phải là thành viên mới có thể gửi cảm nhận
Join GocRieng.NET